Nội dung chính
MU, Chelsea và Real Madrid cứ việc sa thải HLV, nhưng nguy cơ thực sự lại nằm ở những người nắm quyền quyết định chiến lược.
Gần đây, một làn sóng thay tướng đang lan rộng khắp châu Âu. Ở Premier League, Manchester United và Chelsea đã “mở hàng” đầu năm, trong khi Tottenham và West Ham cũng đang cân nhắc. Ở Serie A, Juventus, Genoa, Fiorentina và Atalanta đã “xuống tay” với các HLV, và La Liga không kém cạnh với bốn câu lạc bộ sa thải HLV giữa mùa giải, trong đó Real Oviedo đã phải thực hiện hai lần.
Giám đốc thể thao – nhân vật quyền lực hơn cả HLV
Thay vì tập trung vào việc thay HLV, người hâm mộ ngày càng chỉ trích các giám đốc thể thao, những người thực sự định hướng tương lai câu lạc bộ. Chelsea, sau khi sa thải Enzo Maresca, đã bị fan lên án vì thiếu chiến lược chiến thắng. Manchester United cũng không ngoại lệ khi quyết định đuổi Ruben Amorim sau khi giám đốc thể thao Jason Wilcox không hài lòng với cách ông thay đổi sơ đồ thi đấu.
Ví dụ thành công: Andrea Berta (Arsenal) và Monchi (Aston Villa)
Ngược lại, các câu lạc bộ như Arsenal (với Andrea Berta) và Aston Villa (với Monchi) đã chứng minh sức mạnh của một giám đốc thể thao có tầm nhìn. Họ không chỉ tuyển chọn HLV phù hợp mà còn xây dựng mô hình chuyển nhượng bền vững, giúp câu lạc bộ đạt được kết quả ổn định.
Trường hợp Manchester United
CEO Omar Berrada và giám đốc thể thao Jason Wilcox đã gây tranh cãi khi đưa Dan Ashworth từ Newcastle về, chỉ để sa thải anh sau chưa đầy nửa năm vì không ủng hộ Ruben Amorim. Khi Amorim cũng bị đuổi, nguyên nhân được cho là Wilcox không hài lòng với việc HLV không thay đổi chiến thuật. Điều này cho thấy thiếu một chiến lược dài hạn và sự phụ thuộc quá mức vào quyết định cá nhân.

Mô hình lỗi thời: Real Madrid
Real Madrid vẫn nhận được sự ủng hộ của một bộ phận fan dành cho Xabi Alonso, nhưng câu lạc bộ đã không hỗ trợ đầy đủ cho ông, đặc biệt là trong việc mua sắm tiền vệ thay thế Toni Kroos. Thêm vào đó, Real không còn vị trí giám đốc thể thao truyền thống; mọi quyết định tuyển cầu thủ đều do Chủ tịch Florentino Pérez đưa ra, một mô hình còn lặp lại những sai lầm của “Galacticos 1.0”.

Chiến thắng không phải là ưu tiên: Chelsea
Chủ tịch Todd Boehly và người đứng đầu bộ phận quyết định, Behdad Eghbali, đã công khai mục tiêu “bán cầu thủ sinh lợi” thay vì tập trung vào danh hiệu. Eghbali muốn mô phỏng mô hình của Brighton – mua các tài năng trẻ, ký hợp đồng dài hạn và bán lại với giá cao. Tuy nhiên, việc lấp đầy các vị trí quan trọng bằng những cầu thủ đã có hợp đồng dài ở Brighton cho thấy chiến lược này chưa thực sự mang lại thành công trên sân cỏ.
So sánh với Los Angeles Dodgers – đội bóng chày sở hữu của Boehly – nơi giám đốc điều hành Brandon Gomes được tự do quyết định, và đã ký hợp đồng kỷ lục 700 triệu USD cho Shohei Ohtani, chúng ta thấy cách tiếp cận của Chelsea vẫn còn quá “kinh doanh” và chưa đủ sức cạnh tranh trong môi trường bóng đá đỉnh cao.

Như vậy, việc sa thải HLV chỉ là mặt nạ. Thực chất, sức mạnh quyết định tương lai của các câu lạc bộ lớn hiện nay nằm ở bàn tay của các giám đốc thể thao và những quyết định chiến lược dài hạn. Để tránh lặp lại những sai lầm, các CLB cần xây dựng một mô hình quản trị đồng bộ, nơi HLV, giám đốc thể thao và ban lãnh đạo cùng chia sẻ tầm nhìn.
Bạn nghĩ ai là người có ảnh hưởng lớn nhất tới thành công của một câu lạc bộ bóng đá hiện đại? Hãy để lại ý kiến của bạn và chia sẻ bài viết nếu thấy hữu ích!